Người ta thường bảo hon nhan gia dinh một khi đã đi qua được 5 năm đầu thì có thể bước được đến đích cùng nhau. Bởi trong 5 năm mới cưới, những thói hư, tật xấu của nhau đã lộ ra hết rồi. Nếu chấp nhận được nhau, cùng nhau kê cho vừa những điểm khập khiễng thì có thể yên tâm mà sống trọn vẹn với hôn nhân.
Tôi cũng đã tin rằng mình có thể chung sống với người đàn ông hơn tôi 5 tuổi và cùng có với nhau 2 mặt con. Vậy nhưng không hiểu vì sao những năm gần đây chồng tôi trở chứng ghen tuông. Lúc đầu tưởng rằng được chồng yêu nên ghen một tí cho có gia vị. Ai dè càng về lâu, gia vị nêm nếm quá nhiều thành bội thực, thành ngạt thở. Cuộc sống của tôi trở nên bí bách vô cùng, lúc nào cũng phải nhìn mặt chồng để sống. Nhiều lúc lại phải bịt cả tai vì không muốn nghe những lời chửi bới, lăng mạ.
Xem thêm: Những tam su gia dinh thầm kín
Khổ cho tôi, chồng tôi năm nay chỉ mới 47 tuổi thôi, nhưng chồng tôi đã nghỉ việc. Ở cái tuổi chưa đủ già để về hưu, cũng không đủ trẻ để có thể xin việc khác, chồng tôi bó gối ngồi nhà. Hồi còn đi làm thì suốt ngày cãi nhau với sếp, giao việc nhỏ thì bảo là không xứng tầm, giao việc lớn thì kêu là không vừa sức. Ở nhà chỉ có mẹ con tôi chịu được tính nết cáu kỉnh đó, chứ ra ngoài đời thì ai người ta chịu cho.
Từ ngày không có việc làm, chồng tôi ngày càng ghen tệ hơn. Tôi vốn mở một quán bán hàng nhu yếu phẩm. Do địa điểm đông dân cư nên quán của tôi bán rất chạy hàng. Chăm chỉ kiếm sống thì cũng đủ sức nuôi 4 miệng ăn trong nhà.
Do bán hàng nên tôi phải tiếp xúc với nhiều loại người. Nhiều khi đưa đẩy nói chuyện, hoặc niềm nở thì mới có khách ghé thăm. Chứ có ai bán hàng mà mặt mũi đâm lê, nói năng nhát gừng mà đông khách đâu.
Thế nhưng chồng tôi cấm tôi không được nói chuyện với đàn ông, không được mặc váy hay trang điểm. Tôi phải ăn vận giống như tu sĩ, quần áo dài tay, mặt mộc không phấn son. Lúc bán hàng chỉ được nhìn xuống, không nói chuyện lâu với khách. Hôm nào thấy tôi cười nói với khách hàng, đặc biệt là đàn ông thì y như rằng chồng tôi sẽ uống rượu, chửi bới và lăng mạ tôi ngay giữa quán.
Thậm chí có người hỏi chồng tôi sao đợt này ở nhà suốt ngày. Chồng tôi trả lời rằng: “Về nhà để giữ vợ, chứ cái ngữ như vợ tôi, cắm sừng chồng lúc nào chẳng biết”. Tôi điên đầu vì có người chồng đã vô công rồi nghề lại còn ghen tuông vớ vẩn.
Chồng tôi không chỉ ghen với đàn ông. Nếu nhìn thấy tôi chuyện trò thân mật vớiphụ nữ, kể cả bà lớn tuổi hơn tôi, chồng tôi cũng kiếm cớ ghen tuông. Chồng tôi còn bảo tôi thu dọn 1 chỗ ở trong cửa hàng, nơi tôi để những đồ hàng do nhập nhiều được giá rẻ nên chưa bày bán hết, làm nơi để tiếp đàn ông.
Nhiều lúc tôi cố nghĩ cho chồng, chắc là do nghỉ làm ở nhà luẩn quẩn nên sinh ra bia rượu rồi đầu óc hoang tưởng. Tôi bàn với chồng đi bác sỹ tâm lý thì chồng tôi chửi bới ầm ĩ lên là tôi bày trò vu cho chồng bị thần kinh để dễ dàng đưa đàn ông về nhà.
Tôi đâu còn trẻ nữa mà làm cái trò đó. Tuổi cả hai cũng đã cao rồi, sống vì nhau không còn tình thì còn nghĩa. Sao chồng tôi không nghĩ được như vậy. Suốt ngày ghen bóng ghen gió rồi chửi bới lăng mạ tôi. Còn các con tôi nữa chứ, khổ thân 2 đứa suốt ngày bị nhồi vào đầu những chuyện hoang tưởng của bố, phải sống trong cảnh nhà như địa ngục.
Đến tuổi này rồi tôi không muốn ly dị làm gì, chỉ mong sao chồng tôi tu chỉnh mà biết cách giúp đỡ vợ con, sống đầm ấm một tí là tôi được nhờ lắm rồi. Tôi không biết kiếp trước tôi nợ gì ai mà kiếp này tôi lại phải kéo cày trả nợ đời cho ông chồng như vậy nữa.
Nguồn: tạp chí đàn ông


0 nhận xét:
Đăng nhận xét